Tác giả
困倚危楼
Thân phận thấp kém, tướng mạo bình thường, vận may lớn nhất đời này của hắn chính là từng cứu sư huynh khi còn niên thiếu sa cơ thất thế. Vì chút ân tình ấy, khi hắn trúng tình độc, sư huynh cao khiết tựa trăng sáng đã ủy thân làm thuốc giải. Hắn trằn trọc không ngủ được trong vô số đêm, cho đến khi gặp được bạch nguyệt quang thời niên thiếu của sư huynh, mới nhận ra tất cả đều là hư vọng — sư huynh cái gì cũng tốt, chỉ là không yêu hắn mà thôi. Sư đệ: Rốt cuộc là kẻ ti tiện vô sỉ, hạ lưu độc ác nào đã hạ độc ta! Sư huynh:...