Tác giả
织朱
Không lâu sau khi tin tức thế giới bị ác chủng xâm lấn được phát sóng, Trần Kha Huyễn nhặt được một cô gái. Cô gái tóc tai bù xù, quần áo dơ bẩn, toàn thân tràn ngập sự hoảng loạn và bàng hoàng sau khi lưu lạc không nơi nương tựa. Có lẽ vì quá sợ hãi, đến cả nói chuyện cũng không rành, thật đáng thương. Trần Kha Huyễn, cũng là một cô nhi, động lòng trắc ẩn. -Chức năng ngôn ngữ của cô gái hồi phục rất tốt, chỉ là đầu óc hình như cũng có vấn đề do bị kích thích quá độ. Hắn hỏi: “Em là học sinh cấp hai sao?” Nàng ngây thơ ngơ ngác: “Học sinh cấp hai là gì?” Hắn hỏi: “Em mua khoai lang nướng khi nào vậy??” Nàng vẻ mặt vô tội: “Ta lấy đó, mua là gì?” Hắn hỏi: “Ác chủng đã xuất hiện ở phố bên cạnh rồi sao em còn không biết chạy?!” Nàng cười rạng rỡ: “Ác chủng là gì vậy ạ?” Xong rồi. Trần Kha Huyễn buồn bã nghĩ, đứa trẻ này thật sự là đồ ngốc. -Trần Kha Huyễn nhanh chóng chấp nhận hiện thực, mỗi ngày không chán nản dạy nàng học các loại kiến thức thường thức, còn mua đồng hồ điện thoại đeo cho nàng để tiện theo dõi phòng khi lạc mất, cho đến khi—— Hắn tận mắt chứng kiến cô em gái 'nhặt được' một tay bóp gãy cổ một con ác chủng. Hóa ra kẻ ngốc lại là chính ta. Sau đó, hắn bị ấn ngồi trước bàn ăn, cô bé trông vô hại như người thường liếm khóe môi dâng bảo vật. “Đại Huyễn, huynh muốn xem đuôi của muội không?” “Đẹp siêu cấp luôn đó, bây giờ muội đã có thể phân hóa ra bốn đuôi trong trạng thái hình người rồi đó nha~” Trần Kha Huyễn không dám nhúc nhích. Ác chủng được phân cấp theo số đuôi, cấp cao nhất hiện tại xuất hiện là ba đuôi.