Tác giả
王小周
Nàng thiếu nữ kiều tiếu, với dung mạo như mấy mươi năm về trước, tựa chim non lao vào lòng hắn. Đại Xà Hoàn lúc này có hai lựa chọn: Một, xác nhận đây là ảo thuật, đâm khổ vô trong tay ra. Hai, gọi đồng đội bên cạnh phá giải ảo thuật này. ———— Đại Xà Hoàn không chọn cái nào cả. Đôi đồng tử rắn của nam nhân khẽ khép, vững vàng đón lấy thiếu nữ đang nhào vào lòng. Khổ vô đen kịt rơi xuống đất, phát ra một tiếng động không quá lớn. “Đã bảo đừng hấp tấp như vậy mà.” Đại Xà Hoàn nói, vuốt ve mái tóc thiếu nữ như trước kia, như thể mỗi bước nàng đi là mười năm, còn hắn vẫn luôn đứng đây, kiên nhẫn chờ đợi.
Hôm nay, ta quyết định sau khi tiếp đãi xong vị khách cuối cùng sẽ đi chết. Rất lâu rất lâu trước kia, có một vị khách nói cho ta biết, con người, là có thể yêu cầu cái chết. Hắn nói, bởi vì đã nhìn thấu cuộc sống, vậy thì cái gì cũng không còn đáng kể nữa. Một người trải qua, chịu đựng đủ loại bất hạnh, hắn gánh chịu những bất hạnh này, sau đó an phận với vận mệnh của mình. Ta cảm thấy hắn nói rất đúng, cho nên ta quyết định đi chết. Bất quá... trước khi chết... ta nhất định phải tiễn đi vị khách cuối cùng mới được. [Ta biết lời tự bạch của ta tràn ngập dối trá, lừa gạt, oán hận, ngụy trang, tự ti, thấp kém... nhưng ngươi chỉ có thể từ lời nói của ta tìm kiếm sự thật, hoặc bị giam hãm trong hư ảo. Đều được, đây chính là ta, ngươi có thể coi ta là một kỹ nữ, hoặc một con người. Đều được, xin cứ tùy ý ngài, vị khách quý giá.]
Không văn án, đây chẳng phải sáng tác, mà là một lần ký ức tái hiện.