Thẻ
1 truyện
Hoắc Chiêu xuyên không đến Tây Hán, định cư tại Bình Dương Hầu Quốc, quận Hà Đông. Phụ thân tuy chức quan không cao nhưng ổn định, mẫu thân ngoài nhu trong cương, giỏi việc tề gia; huynh trưởng nghiêm cẩn tỉ mỉ, trầm ổn đoan trang, tuổi còn nhỏ đã toát ra khí chất trụ cột gia đình. Cha hiền con hiếu, anh hòa em thuận, gia đình họ chính là một gia đình hạnh phúc bình thường nhất trong thời đại bấy giờ. Cho đến năm nọ, đại Hán tướng tinh Hoắc Khứ Bệnh đang lên được hoàng đế bổ nhiệm làm Phiêu Kỵ Tướng Quân xuất binh đánh Hung Nô. Khi đi qua Bình Dương, chàng được Hà Đông Thái Thú nghênh đón đến truyền xá thiết yến chiêu đãi. Vị Phiêu Kỵ Tướng Quân trẻ tuổi không kể hiềm khích cũ, quỳ trước mặt Hoắc cha, cung kính nói: “Khứ Bệnh trước đây không biết là con của đại nhân, chưa từng ở bên đại nhân tận hiếu, mong đại nhân thứ lỗi.” Hoắc Chiêu: ??? Hoắc Chiêu chấn kinh nhìn lão cha đang ngơ ngác, đồng tử như động đất! Hoắc Khứ Bệnh a!!! Truyện không CP, nhân vật chính độc thân, là sảng văn não tàn với bàn tay vàng cực kỳ thô to. Bối cảnh giả tưởng, tình tiết đa dạng, tuổi tác và cuộc đời nhân vật có điều chỉnh.